
Tuần trước, Tổng thống Trump đã ký thành luật Đạo luật Doanh nhân và Trao quyền Kinh tế cho Phụ nữ (WEEE), một đạo luật tăng cường nỗ lực của Hoa Kỳ nhằm thúc đẩy cơ hội cho các nữ doanh nhân trên toàn thế giới. Vào thời điểm mà chế độ lưỡng đảng rất khó có quan điểm chung, nhưng cả hai bên đều đồng ý về một điều: Trao cơ hội cho phụ nữ làm việc là một khoản đầu tư đáng giá.
Tại sao lại có họ lại cùng đồng ý vấn đề như vậy? Ngay cả trong thời đại phân cực chính trị, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra: Phụ nữ làm kinh tế là điều không thể tránh khỏi. Theo Viện toàn cầu McKinsey, việc thu hẹp bất bình đẳng giới tính trong lực lượng lao động có thể đóng góp tới 28 nghìn tỷ USD vào GDP toàn cầu - gần bằng quy mô của các nền kinh tế Mỹ và Trung Quốc cộng lại. Phân tích gần đây tại Hội đồng Quan hệ đối ngoại xác nhận rằng các nước tiên tiến và đang phát triển sẽ có lợi nếu nữ giới tham gia lực lượng lao động với tỷ lệ như nam giới, làm việc cùng số giờ và được tuyển dụng cùng cấp: Đến năm 2025, nền kinh tế Mỹ sẽ tăng trưởng 19%, Trung Quốc tăng 20%, Mexico tăng 43% và thậm chí Ấn Độ tăng đến 60%.
Những lợi ích tài chính mà lực lượng lao động là nữ giới mang lại đã thúc đẩy không chỉ ban hành Đạo luật WEEE đối với lưỡng đảng tại Hoa Kỳ, mà còn tăng đầu tư vào nữ doanh nhân trên toàn cầu. Năm 2017, Ngân hàng Thế giới đã ra mắt Sáng kiến Tài chính Doanh nhân Nữ (We-Fi), quỹ lớn nhất từng được huy động để hỗ trợ phụ nữ tiếp cận vốn, với hơn 350 triệu USD được huy động cho đến nay. Năm ngoái, các quốc gia G-7 đã cam kết huy động 3 tỷ USD để đầu tư vào những công ty mà có doanh nhân và lãnh đạo doanh nghiệp là nữ. Khu vực tư nhân cũng đã nhận ra cách thức tham gia kinh tế của phụ nữ có thể cải thiện lợi nhuận của họ, với các công ty từ Walmart đến Coca-Cola đến Intel triển khai các chiến lược để lấy nguồn từ các doanh nghiệp do phụ nữ làm chủ.
Nhưng để nhận được lợi nhuận cao từ các khoản đầu tư này, nữ doanh nhân cần nhiều hơn là tiếp cận vốn. Họ đang sống trong thời đại mà nền kinh tế mà người chủ lao động và người cho vay được tự do quấy rối và phân biệt đối xử, và nhiều luật gia đình hạn chế quyền tự do di chuyển của phụ nữ.
Ngày nay, hầu hết các quốc gia vẫn có luật pháp và chính sách phân biệt đối xử khiến phụ nữ khó gia nhập vào thị trường lao động hơn. Theo Chỉ số bình đẳng nơi làm việc của phụ nữ mới từ Hội đồng Quan hệ đối ngoại, bất bình đẳng pháp lý vẫn tồn tại đối với phụ nữ trên toàn thế giới: Hơn 100 quốc gia hạn chế các loại công việc mà phụ nữ có thể có, 75 quốc gia giới hạn quyền sở hữu của phụ nữ và 18 quốc gia yêu cầu phụ nữ phải có chồng mới được phép làm việc ngoài căn nhà của mình. Phụ nữ phải đối mặt với những hạn chế trong việc lấy hộ chiếu và thẻ căn cước quốc gia, khiến họ gặp khó khăn hơn khi mở tài khoản ngân hàng, có được việc làm và đi lại tự do. Và một năm sau khi phong trào #MeToo thu hút sự chú ý toàn cầu về tính lan tỏa của hành vi sai trái và tấn công tình dục, 59 quốc gia vẫn không có bất kỳ sự bảo vệ pháp lý nào chống lại quấy rối tình dục ở nơi làm việc.
Khi các quan chức tại USAID, Bộ Ngoại giao và các cơ quan khác của Hoa Kỳ thực hiện Đạo luật WEEE, họ nhận ra rằng việc tạo cơ hội cho phụ nữ từ việc trao quyền kinh tế đòi hỏi nhiều hơn là các quỹ tài trợ. Làm như vậy đòi hỏi sự chú ý đến các rào cản pháp lý, cấu trúc và văn hóa tiếp tục ràng buộc không chỉ phụ nữ, mà toàn bộ nền kinh tế. Cân bằng sân chơi hợp pháp cho phụ nữ tại nơi làm việc không chỉ là điều nên làm - đó cũng là điều thông minh: Khi phụ nữ có thể thể hiện tối đa tiềm năng làm kinh tế của mình, tất cả chúng ta đều có thể đạt được tiềm năng tối đa.
Mai Anh - Theo CNN